60 ngày nơi tâm dịch của bác sỹ hồi sức

02/11/2021

Là một trong 40 thành viên Đoàn công tác số 1 của Vĩnh Phúc chi viện cho thành phố Hồ Chí Minh chống dịch, bác sỹ Bùi Văn Khang, Phó trưởng khoa Nội A, Bệnh viện Đa khoa tỉnh bước vào tâm dịch thành phố Hồ Chí Minh đúng thời điểm đại dịch Covid – 19 đang hoành hành dữ dội nhất. Với anh, 60 ngày ở nơi tâm dịch đã để lại những ấn tượng không thể phai mờ. “Ngày đi, ngoài danh sách các thành viên trong đoàn, chúng tôi được biết điểm đến của mình là Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức, nhưng không ai biết ngày trở về là khi nào.”- vị bác sỹ có chất giọng trầm ấm mở đầu câu chuyện.

Tại đơn vị hồi sức cấp cứu, Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức, cường độ làm việc của BS Khang
và đồng nghiệp tăng gấp 5 lần

Tại đơn vị hồi sức cấp cứu (ICU) – nơi được phân công làm việc trong kíp trực cùng 2 bác sỹ và 8 điều dưỡng của Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức, anh thực sự choáng ngợp khi chứng kiến bệnh nhân Covid – 19 nằm la liệt, khó thở đủ các mức độ.

ICU là nơi điều trị cho các bệnh nhân Covid – 19 nặng và rất nặng với đa phần bệnh nhân suy hô hấp, khó thở đến tím tái, rối loạn ý thức, đã được đặt ống nội khí quản hoặc dùng thuốc an thần, trong tình trạng hôn mê, huyết áp tụt. Trước khi mắc Covid – 19, các bệnh nhân này đều có bệnh nền cao huyết áp, gout, đái tháo đường hoặc thận hư. Trong một ca trực 8 giờ đồng hồ, công việc của anh và các đồng nghiệp là giám sát, theo dõi tình hình của từng bệnh nhân, tiến hành các thủ thuật can thiệp: Thở máy, lọc máu, cho thuốc điều trị. Nhân viên y tế vô cùng thiếu, cả kíp trực gồm 3 bác sỹ và 8 điều dưỡng quay như chong chóng để phục vụ gần 30 bệnh nhân nặng. Khoác lên người bộ đồ bảo hộ kín mít, di chuyển cũng khó khăn, việc thăm khám bệnh như điều kiện bình thường ở đây là không thể. Lúc này, khả năng quan sát được các bác sỹ vận dụng tối đa. “Ngoài việc theo dõi máy thở để biết thông số, theo dõi các chỉ số sinh tồn để điều chỉnh máy móc cho phù hợp thì nét mặt, mồ hôi, màu da của bệnh nhân cũng là những thông tin quan trọng giúp chúng tôi đánh giá được mức độ tiến triển hay trầm trọng hơn của bệnh nhân. Rồi đo nồng độ oxy trong máu, quan sát lượng oxy tiêu thụ, chúng tôi phác dần ra kế hoạch cho thuốc trong ngày”. Ở đây, cường độ làm việc của mỗi người tăng gấp 5 lần bởi ngoài việc điều trị, điều dưỡng và bác sỹ còn kiêm thêm rất nhiều việc nữa: Vệ sinh chăm sóc các ống thông dạ dày, đường tiểu; thay băng, vô khuẩn catheter tĩnh mạch trung tâm, rồi xoay trở xoa bóp chống loét, vỗ lưng phục hồi chức năng hô hấp và cả lấy nước, bón cơm, giúp bệnh nhân mặc quần áo, bê bình ô xy …

Bác sỹ Khang cho biết, ban đầu, số ca tử vong cao, đặc biệt rơi vào những bệnh nhân tuổi cao, có bệnh nền; qua cọ xát thực tế, mỗi ca trực, anh cùng các đồng nghiệp đã rút ra nhiều kinh nghiệm. Sau khoảng nửa tháng tiếp cận các bệnh nhân, bản thân anh cũng đã có những thay đổi trong điều trị, phù hợp hơn với tình trạng của từng người. Vì thế, số ca tử vong giảm rõ rệt, dần dần đã có những ca trực, anh và đồng nghiệp không phải chứng kiến một trường hợp tử vong nào. Đó là phần thưởng lớn cho những giờ phút cam go mà họ đã phải căng mình chiến đấu với không chỉ bệnh dịch mà với cả bản thân mình: Tập thói quen ăn uống vừa phải, không uống nhiều nước để hạn chế tối đa những nhu cầu cơ bản, dành thời gian và tâm sức cứu bệnh nhân, bởi họ hiểu, ICU dường như là ngưỡng cuối cùng quyết định bệnh nhân còn giữ được mạng sống hay sẽ ra đi mãi mãi.

Niềm vui của kíp trực trong ngày bệnh nhân xuất viện

Trước khi được điều chuyển sang khoa Nội A, bác sỹ Khang từng có nhiều năm làm việc tại Khoa Hồi sức cấp cứu của Bệnh viện Đa khoa tỉnh, việc chứng kiến bệnh nhân tử vong không còn là điều xa lạ nhưng với anh, Covid – 19 lại là một cuộc chiến khác.

Mặc bộ đồ bảo hộ kín mít, làm việc suốt 8 tiếng của ca trực trong thời tiết oi bức của Sài Gòn, đối diện nguy cơ lây nhiễm cực cao khi thực hiện những thủ thuật hồi sức cấp cứu, nguy hiểm cận kề nhưng mỗi khi có bệnh nhân đột ngột diễn biến xấu là các anh quên hết, lao vào cấp cứu đến tuột cả đồ bảo hộ. Chưa hết, y, bác sĩ ở đây phải đối mặt với căng thẳng, áp lực và các tình huống đau lòng – nơi có sự giằng xé giữa những hy vọng, khao khát sống với bệnh tật nhưng không phải ai cũng đủ sức để vượt qua. Có khi cả khoa thức trắng đêm tập trung hồi sức cho bệnh nhân đến 4 giờ sáng nhưng vẫn không giành giật được sự sống với tử thần. “Mỗi bệnh nhân ra đi, lòng chúng tôi nặng trĩu, tiếc cho công sức của tất cả mọi người, và xót thương cho những phận người kém may mắn.”

Suốt 2 tháng ròng sát cánh cùng các bệnh nhân Covid-19, niềm vui lớn nhất với anh cùng đồng nghiệp là khi điều trị thành công, giành lại sự sống cho bệnh nhân: “Chỉ cần một ai đó trong số họ được giảm dần liều thuốc, tập cai máy thở đã là niềm hạnh phúc lớn cho cả kíp trực”. Bên cạnh những bệnh nhân đã hồi phục một cách thần kỳ, bác sỹ Khang cùng đồng đội cũng lần lượt chứng kiến và tiễn đưa gần 50 bệnh nhân không qua khỏi. “Khi máy móc ngừng hoạt động, chúng tôi lần lượt tiến hành các thao tác cuối cùng trong niềm xúc động lẫn xót xa: Tháo các thiết bị, phun khử khuẩn, vệ sinh cho người đã khuất, quấn ga, bọc túi, ghi thông tin bệnh nhân trước khi chuyển ra khu vực chờ. Trong khả năng có thể, chúng tôi làm việc với sự cẩn trọng, chu đáo nhất để họ sớm được trở về ấm áp trong hương khói tình thâm.”

Chuyến đi chống dịch đem lại cho vị bác sỹ hồi sức và đồng nghiệp nhiều cảm xúc khó tả. Thực tế khắc nghiệt đã giúp các anh tìm ra cách thức điều trị hiệu quả, nhân văn hơn trong chiến dịch đẩy lùi dịch bệnh nguy hiểm; nó cũng khiến anh thấm thía hơn tình sâu nghĩa nặng của hai chữ “đồng bào”.

VInhphuc.vn

Các tin đã đưa ngày:
Bạn thấy trang web của tỉnh như thế nào